Đăng Ký

Đăng Nhập

Quân Nhân VN Cộng Hòa

Trương Thanh Tân

User Rating
PoorBest 

Thanh Thanh

Lê Xuân Nhuận

 

Cháu với chú chưa hề quen biết trước

Mà vào tù mới gặp đã thân nhau;

Bởi vì hai ta chung một niềm đau

Và trên hết là chung lòng phục-hận.

 

Cùng ý-chí quyết hồi-hưng quốc-vận,

Mình liều mình mong nhóm lửa đêm khuya:

Chú dò tình-hình biến-động ngoài kia,

Cháu kết-nạp anh+em trong các Đội.

 

Chú bị chợt tay? trầy chân? trặc gối?

Cháu có sẵn-sàng thuốc-đỏ, cồn, bông:

Ấy là mình tạo dịp để truyền-thông,

Qua mặt được "ăng-ten" cùng "bảo-vệ".

 

Chú có nửa đời... quyền-hành, luật-lệ,

Nay -- lộ-diện rồi -- hoạt-động gay-go;

Cháu mới lớn lên đã mất Tự-Do

Nên tự-phát -- do Dân -- đầy khí-thế.

 

Nguyễn Đăng Thục, nghị-viên từ xứ Huế,

Phan Thành Sung, cảnh-chức tự Sài-đô:

Già ngành+nghề, lớn tuổi-tác, khác ranh-tô,

Mà đã chịu tham-gia cùng với cháu!

 

Trương Thanh Tân!  Cháu là hòn ngọc báu

Của Quảng-Nam xưa "ngũ phụng tề phi".

Chưa thành-hình nhưng ngục-sử rành ghi

Cuộc nổi dậy -- của "tù-nhân cải-tạo"!

 

Những hành-hạ, những đoạ-đày ngược-bạo

Của kẻ thù, đâu đáng kể vào đâu!

Cháu vẫn hiên-ngang phút chót ngửng cao đầu

Lấy cái chết để đền ơn Tổ-Quốc!

 

Trương Thanh Tân!  Làm sao quên cháu được,

Một anh-hùng trong vô-số vô-danh

Lấy máu mình chép tội lũ gian manh

Và tưới bón cho thắm lòng Đất Mẹ.

 

Cháu dám chết khi tuổi còn rất trẻ

Dù chưa hề là công-chức, quân-nhân;

Thì những cha, anh (như chú) phải mang ân

Và phải... làm gì?  Làm gì cụ-thể

Để trả thù cho cháu, cho toàn-dân,

Và để khỏi thẹn-thùng với cháu thương-thân:

 

-- Trương Thanh Tân --

Bạn đang ở đây: Home Văn Hóa Trương Thanh Tân