Cùng với trào lưu tranh giành căng thẳng lãnh thổ nước ngoài của các quốc gia Đế Quốc Châu Âu, làn sóng tư tưởng chính trị hiện đại Tây Phương đã du nhập vào đất nước chúng ta khi Pháp đóng một vai trò tích cực trong công cuộc chinh phục Đông Dương: khởi sự xâm chiếm thành phố Sài Gòn năm 1858, bốn năm sau chiếm Nam Kỳ, thập niên 1880, người Pháp đặt chế độ “bảo hộ” lên Cambodia, Trung Kỳ, và Lào, và sau đấy tổ chức thành xứ Đông Pháp, “Union of French Indochina.” Mặc dù chế độ cai trị tàn độc,
Hệ thống độc đảng được tạo ra bởi cách mạng hay áp đặt của Liên Xô và gồm các nước cọng sản kể cả Đài Loan và Mễ tây Cơ (Thổ Nhĩ Kỳ cũng phù hợp mẫu mực này trước làn sóng dân chủ hóa thứ nhì vào thập niên 1940). Trong hệ thống này, đảng độc quyền quyền lực, nắm quyền lực qua tổ chức đảng, và hợp pháp hóa sự cai trị qua ý thức hệ. Hệ thống độc đảng hoàn thành ở mức độ tương đối cao cơ chế hóa chính trị.
Thomas Hobbes chào đời năm 1588 trong gia đình của một mục sư giáo phái Anh. Sau khi tốt nghiệp Oxford, ông làm gia sư cho gia đình phong lưu giàu có Cavendish và giữ sự liên hệ này suốt quảng đời còn lại. Ông phục vụ Francis Bacon, một nhân vật ủng hộ chính phủ mạnh, chủ nghĩa dân tộc, và chủ nghĩa bành trướng với nhiệm vụ trước tiên là thư ký và sau đó là phụ tá dịch thuật các bài tiểu luận sang tiếng La tinh. Hobbes đã tự mình dịch Thucydides sang tiếng Anh.
Trong năm đầu tiên bị lưu đày, Machiavelli viết “The Prince.” Tác phẩm chính trị hàng đầu khác của ông, “Dicourses on the First Ten Books of Titus Livius,” được xuất bản tiếp theo, cũng như “The Art of War,” “The History of Florence,” và nhiều kịch bản và tác phẩm văn chương khác. Hầu hết tất cả các bài viết, các tác phẩm văn chương của ông đều mang âm hưởng chính trị, vì Machiavelli nhận thấy rằng tất cả các liên hệ của con người bị thâm nhiễm bởi chính trị.